Câu chuyện chạy bộ của Bambi

Hôm nay tôi xin chia sẻ với các bạn, đặc biệt là các bạn nữ, câu chuyện của một nữ runner người Mỹ 41 tuổi, cô vẫn cùng tôi luyện tập các buổi chạy dài cuối tuần. Mới đây cô ta được đài phát thanh podcast địa phương đề cử là nhân vật trong tháng. Câu chuyện của cô có thể nghe lại trong phần podcast bên dưới (từ 22:54 đến 28:42). Để giúp các bạn không nghe được tiếng Anh tôi đã phiên âm lại toàn bộ đoạn podcast – Hy vọng câu chuyện của cô ấy sẽ truyền cảm hứng cho các runner nữ trong nhóm.

Chào các bạn! Tôi tên là Bambi Sweeney và sau đây là câu chuyện chạy bộ của tôi:

Không phải lúc nào tôi cũng chạy bộ như hiện tại. Tôi đã từng chạy track tại trường trung học Clearlake và Cocoa. Tôi chỉ chạy cự ly ngắn và chỉ chạy dài nếu bị bắt buộc. Khi tôi tốt nghiệp vào năm 1996, tôi ngưng chạy vì đó không còn là điều bắt buộc nữa. Tôi đã giữ được vóc dáng bằng cách đến phòng tập thể dục tập cardio trên máy cầu thang, đạp eliptical, máy xoay, và tham gia các lớp High Intensity Interval Training(HIIT). Để tăng sức mạnh, tôi tập tạ. Khoảng 12 năm sau, vào năm 2008, tôi đã nghe về những cuộc đua do Running Zone tổ chức. Vì tôi đã có một thời rất thích thi đấu, tôi quyết định thử sức. Tôi đã có rất nhiều niềm vui, thích nhìn thấy những khuôn mặt bạn bè cũ cũng như những gương mặt mới. Và tôi yêu thích điều này, vì vậy tôi đã cố gắng! Những cuộc đua dạo đó là dịp duy nhất tôi bỏ thời gian để chạy. Tôi chỉ muốn chạy cự ly 5K là chủ yếu. Thời gian của tôi hồi đó là từ 23-26 phút. Tôi đã hoàn thành một vài giải 10K và 1/2 Marathon nhưng vẫn tiếp tục với cự ly 5K.

Vào năm 2012, tôi đã hơi mệt mỏi khi thi đấu và quyết định tập trung vào việc có thêm một em bé và có thêm thời gian dành cho gia đình, vì vậy tôi đã dừng lại. Tôi vẫn tiếp tục tập luyện và duy trì các bài tập tim mạch và sức mạnh. Vào năm 2017, 5 năm sau, tôi nhận ra mình đã bỏ lỡ bao nhiêu cuộc thi và giải thưởng, vì vậy tôi quyết định thử lại lần nữa. Vào tháng 5, tôi đăng ký giải đua “Eat My Crust”, và khi tôi đang tham gia giải đua này, tôi nghĩ trong đầu mình “Bambi, mày đang làm cái quái gì ở đây, mày có thực sự muốn làm cái trò này nữa không?” Tôi đã hoàn tất cuộc đua với thời gian 26:07, tự nhủ, “mình có thể làm tốt hơn,” vì vậy tôi bắt đầu đăng ký nhiều giải đua hơn. Và một lần nữa đây là lần dịp duy nhất tôi xỏ giày để chạy. Vào cuối năm 2017, tôi cùng với một vài người bạn mới bắt đầu tích lũy mileage vào lịch tập hàng tuần của mình. Trước tiên tôi giống như “Tốt lắm, tôi không muốn chạy hơn 3 dặm và họ muốn tôi chạy bất cứ khoảng cách nào từ 6-13 dặm một vài lần trong tuần”. Ái chà, tôi bắt đầu thử và tôi có thể nói rằng tôi phải ngâm chân trong bồn tắm pha muối epsom trong một vài tháng cho đến khi cơ thể tôi quen với việc chạy xa hơn và không đau đớn.

Trong năm 2018, gần mùa hè tôi đã không thực sự nhìn thấy nhiều cải thiện bằng cách gia tăng mileage, vì vậy tôi đã quyết định nhờ giúp đỡ. Tôi, Bambi, không biết mắc cỡ là gì, đã đi đến gặp những hổ báo – là những chú hổ chạy nhanh trong cộng đồng và tôi đã hỏi họ làm thế nào mà họ có thể chạy rất nhanh. Họ đã chia sẻ với tôi các bài tập luyện và công thức chạy của họ xuất phát từ một cuốn sách Công Thức Chạy Bộ Daniels (mà tôi đề nghị mạnh mẽ) bởi Jack Daniels. Tôi xin tham gia và họ nhận lời. Chúng tôi đã chạy khắp nơi để tập luyện từ các khu phố, đến đường ray ngoài trời và trong nhà, đường mòn Tropical Trail, công viên Wickham Park, đường sông, điểm cao và các cây cầu. Có đủ tất cả các loại hình tập luyện từ chạy đường bằng, đồi và luyện tốc độ. Tôi nhớ điều này, một lần khi tôi mới bắt đầu tập luyện với họ, họ bảo tôi sẽ chạy lan can đến lan can trên cầu Eau Galle. Và tôi đã nói, hả, bạn muốn tôi làm gì, bao nhiêu lần và nhanh như thế nào. Thế rồi tôi bắt đầu cuộc chơi mới, và tôi chỉ nhớ nhìn xuống từ trên đỉnh của cây cầu thì thấy họ đã ở dưới cùng và tôi nghĩ “làm thế nào để bắt kịp họ, thậm chí phải làm thế nào để chạy cho xong?”, và tôi đã nghĩ đến chuyện bỏ cuộc, nhưng tôi đã không làm vậy. Một vài tháng trôi qua, việc tập luyện của tôi đã cải thiện. Và bây giờ trong bài chạy từ lan can đến lan can, tôi chỉ cách họ vài bước chân.

Thời gian của tôi trong các cuộc đua đã giảm và thời gian 5K của tôi được rút xuống cỡ 20-21 phút. Thành tích 5K tốt nhất của tôi trong năm 2018 là ở giải Ghostly Gecko, kết thúc với thời gian 20:31. Tôi cũng đã hoàn thành ba giải 1/2 marathon vào năm 2018 và tổng cộng là tôi chỉ mới thực hiện 4 giải 1/2 trong đời. Giải đầu tiên là Disney 1/2 vào năm 2010 hoàn thành trong 2 giờ. Giải thứ 4 của tôi mà tôi PR và hoàn thành là Space Coast 1/2 trong 1:39 và về hạng bốn chung cuộc phái nữ. Mục tiêu chạy bộ của tôi là tiếp tục cố gắng và chạy 5K dưới 20 phút. Điều làm tôi hối tiếc là đáng lý ra tôi nên tiếp tục chạy trong quá khứ và tôi ước gì trước kia tôi biết được những điều tôi biết bây giờ, với tất cả các bài tập luyện khác nhau sẽ giúp tôi cải thiện hơn và không bị kiệt sức khi phải làm điều tương tự lặp đi lặp lại.

Tôi đã bắt đầu chạy ngay từ đầu với 3 dặm mỗi tuần và bây giờ tôi đã nâng lên đến 40-46 dặm mỗi tuần. Tôi cũng biết chạy những dặm khởi động (warm up) và làm nguội (cool down) trước và sau một cuộc đua bắt đầu. Khi tôi mới trở lại chạy bộ năm 2017, tôi thường nhìn vào những vận động viên và tự hỏi “tại sao họ làm điều này”. Sau đó tôi học được rằng làm như vậy sẽ giúp cơ thể bạn sẵn sàng trước cuộc đua và thư giãn sau khi đua. Sẽ có lúc bạn thất bại trong một buổi tập luyện, không sao, cứ tiếp tục làm những gì bạn có thể. Bạn luôn có cơ hội để tập trở lại, chính tôi đã nhiều lần làm vậy. Ngoài ra, nên biết thay đổi, thay đổi tuyến đường của bạn, thời gian trong ngày bạn chạy, chạy với tất cả bạn bè khác nhau và chạy một mình. Phần khó nhất là thức dậy và thực hiện, và một khi bạn đã hoàn thành, đó là một thành quả mà bạn có được trong ngày.

PS: Ở giải Florida Half Marathon hôm Chủ Nhật vừa rồi, gặp ngày mưa và gió lạnh, Bambi đã không hoàn thành mục tiêu đề ra, mặc dù về nhất nhóm tuổi nhưng cô vẫn thất vọng với thời gian 1:41.

Tác giả: Bruce Vu

Leave a Reply